梅雨

唐代 吳融
渾開又密望中迷,乳燕歸遲粉竹低。撲地暗來飛野馬, 舞風斜去散醯雞。初從滴瀝妨琴榭,漸到潺湲繞藥畦。 少傍海邊飄泊處,中庭自有兩犁泥。
hún kāi yòu wàng zhōng   yàn guī chí fěn zhú àn lái fēi  
fēng xié sàn chū cóng fáng qín xiè   jiàn dào chán yuán rào yào
shǎo bàng hǎi biān piāo chù   zhōng tíng yǒu liǎng