梅雨

宋代 薛師石
梅雨潤兼旬,暑月不知夏。 溪流三尺強,舟人驚昨夜。 余家有瓜田,苹藻紛揉藉。 魚暇失憑依,跳躍至床下。 卑濕畏暮年,扶策升台榭。 難原方丈食,互市物踴價。 四鄰各淒涼,惟有酒可借。 五月藉新白,咀嚼勝棗。 閉門人事絕,幾晚烏巾卸。 震雷壓不住,神龍未遑暇。 或謂蛟為孽,胡不寧爾舍。 旱澇政本農,偏惠及閒架。 皇天無所私,未遽損禾稼。 一洗天下清,作我聖人化。
méi rùn jiān xún   shǔ yuè zhī xià  
liú sān chǐ qiáng   zhōu rén jīng zuó  
jiā yǒu guā tián   píng zǎo fēn róu jiè  
xiá shī píng   tiào yuè zhì chuáng xià  
bēi shī wèi nián   shēng tái xiè  
nán yuán fāng zhang shí   shì yǒng jià  
lín liáng   wéi yǒu jiǔ jiè  
yuè xīn bái   jué shèng zǎo  
mén rén shì jué   wǎn jīn xiè  
zhèn léi zhù   shén lóng wèi huáng xiá  
huò wèi jiāo wèi niè   níng ěr shě  
hàn lào zhèng běn nóng   piān huì xián jià  
huáng tiān suǒ   wèi sǔn jià  
tiān xià qīng   zuò shèng rén huà