梅隱

宋代 鄭元祐
昔者先人住杭州,和靖祠前水東流。弊廬與祠政相近,看梅弔古山之幽。 咸平梅花三百樹,無復春風一樹留。荒煙野花開躑躅,落日林樹啼鵂鶹。 黃昏娟娟里湖月,每為香影含孤愁。長懷此花冰玉質,無言自足令人羞。 眼明波間雙白鷗,亦復與世相沈浮。不見梅花已悽怨,況聞笛聲湖水頭。 青山難消楚人恨,白髮易感商聲謳。吾廬亦豈能自愛?種梅繞屋休嫌稠。 三十年間屢易主,歸魂每夢花間游。因觀此圖重嘆息,萬事何異水中漚? 知君斷非充隱者,卜居梅花善自謀。我亦漂零江海上,悠悠千古一登樓。
zhě xiān rén zhù háng zhōu   jìng qián shuǐ dōng liú zhèng xiāng jìn kàn   méi diào shān zhī yōu    
xián píng méi huā sān bǎi shù   chūn fēng shù liú huāng yān huā kāi zhí zhú luò   lín shù xiū liú    
huáng hūn juān juān yuè   měi wèi xiāng yǐng hán chóu cháng huái huā bīng zhì   yán lìng rén xiū    
yǎn míng jiān shuāng bái ōu   shì xiàng shěn jiàn méi huā yuàn kuàng   wén shēng shuǐ tóu    
qīng shān nàn xiāo chǔ rén hèn   bái gǎn shāng shēng ōu néng ài zhǒng   méi rào xiū xián chóu    
sān shí nián jiān zhǔ   guī hún měi mèng huā jiān yóu yīn guān zhòng tàn wàn   shì shuǐ zhōng ōu    
zhī jūn duàn fēi chōng yǐn zhě   méi huā shàn móu piāo líng jiāng hǎi shàng yōu   yōu qiān dēng lóu