梅檐為天敘師賦
上人曾住大梅山,坐看檐梅眼欲穿。白足亂迷行道日,寶花輕墮講經天。
肯將素服欺塵夢,只許清香入梵筵。看到常師成熟後,方知此道有真傳。
shàng
上
rén
人
céng
曾
zhù
住
dà
大
méi
梅
shān
山
,
zuò
坐
kàn
看
yán
檐
méi
梅
yǎn
眼
yù
欲
chuān
穿
bái
。
zú
白
luàn
足
mí
亂
háng
迷
dào
行
rì
道
bǎo
日
,
huā
寶
qīng
花
duò
輕
jiǎng
墮
jīng
講
tiān
經
天
。
kěn
肯
jiāng
將
sù
素
fú
服
qī
欺
chén
塵
mèng
夢
,
zhǐ
只
xǔ
許
qīng
清
xiāng
香
rù
入
fàn
梵
yán
筵
kàn
。
dào
看
cháng
到
shī
常
chéng
師
shú
成
hòu
熟
fāng
後
,
zhī
方
cǐ
知
dào
此
yǒu
道
zhēn
有
chuán
真
傳
。