美楊侍御清文見示

唐代 錢起
伯牙道喪來,弦絕無人續。誰知絕唱後,更有難和曲。 層峰與清流,逸勢競奔蹙。清文不出戶,仿像皆在目。 霧雪看滿懷,蘭荃坐盈掬。孤光碧潭月,一片崑崙玉。 初見歌陽春,韶光變枯木。再見吟白雪,便覺雲肅肅。 則知造化源,方寸能展縮。斯文不易遇,清爽心豈足。 願言書諸紳,可以為佩服。
dào sàng lái   xián jué rén shéi zhī jué chàng hòu   gèng yǒu nán
céng fēng qīng liú   shì jìng bēn qīng wén chū   fǎng 仿 xiàng jiē zài
xuě kàn mǎn 滿 huái   lán quán zuò yíng guāng tán yuè   piàn kūn lún
chū jiàn yáng chūn   sháo guāng biàn zài jiàn yín bái xuě   biàn 便 jué yún
zhī zào huà yuán   fāng cùn néng zhǎn suō wén   qīng shuǎng xīn
yuàn yán shū zhū shēn   wéi pèi