眉嫵 新月

宋代 王沂孫
漸新痕懸柳,淡彩穿花,依約破初暝。便有團圓意,深深拜,相逢誰在香徑。畫眉未穩,料素娥、猶帶離恨。最堪愛、一曲銀鉤小,寶簾掛秋冷。 千古盈虧休問。嘆慢磨玉斧,難補金鏡。太液池猶在,淒涼處、何人重賦清景。故山夜永。試待他、窺戶端正。看雲外山河,還老盡、桂花影。
jiàn xīn hén xuán liǔ   dàn cǎi chuān 穿 huā   yuē chū míng biàn 便 yǒu tuán yuán   shēn shēn bài   xiāng féng shuí zài xiāng jìng huà méi wèi wěn   liào é yóu dài hèn zuì kān ài yín gōu xiǎo   bǎo lián guà qiū lěng
qiān yíng kuī xiū wèn tàn màn   nán jīn jìng tài chí yóu zài   liáng chù rén zhòng qīng jǐng shān yǒng shì dài kuī duān zhèng kàn yún wài shān   hái lǎo jìn guì huā yǐng