梅亭

唐代 唐彥謙
東海窮詩客,西風古驛亭。發從殘歲白,山入故鄉青。 世事徒三窟,兒曹且一經。丁寧速賒酒,煮栗試砂瓶。
dōng hǎi qióng shī   西 fēng tíng cóng cán suì bái   shān xiāng qīng
shì shì sān   ér cáo qiě jīng dīng níng shē jiǔ   zhǔ shì shā píng