梅熟小雨

宋代 楊萬里
風從獨樹忽然來,雨去前山遠卻回。 留許枝間慰愁恨,兒童抵死打黃梅。
fēng cóng shù rán lái   qián shān yuǎn què huí  
liú zhī jiān wèi chóu hèn   ér tóng huáng méi