梅詩呈六四叔

宋代 劉子翬
一枝新白破長林,定想霜毫落有神。 蹩{左足右薛}若予將底用,猶堪臥護北潭春。
zhī xīn bái cháng lín   dìng xiǎng shuāng háo luò yǒu shén  
bié   { zuǒ yòu xuē   } ruò jiāng yòng   yóu kān běi tán chūn