美人對鏡歌

宋代 許玠
天上雄雞啼一聲,人間萬雞相應鳴。美人紅酣尚未醒,鎖掣金匙鸚鵡驚。 鸚鵡從來巧言語,聲聒錦幃殘夢起。猛揎羅袖窩綠雲,步逼妝檯趁梳洗。 玉奩脫覆光爍人,洞房環曲驚曉春。不是清空月飛入,如何中有姮娥身。 軒轅百鍊今湮滅,揚州青銅卻奇絕。人非照鏡鏡照人,鏡亦分明為人說。 媸妍一鏡固兩般,狐婦懷奸心膽寒。閨中少女色莊麗,眉頰不妨終日看。
tiān shàng xióng shēng   rén jiān wàn xiāng yìng míng měi rén hóng hān shàng wèi xǐng suǒ   chè jīn shi yīng jīng    
yīng cóng lái qiǎo yán   shēng guā jǐn wéi cán mèng měng xuān luó xiù yún   zhuāng tái chèn shū    
lián tuō guāng shuò rén   dòng fáng huán jīng xiǎo chūn shì qīng kōng yuè fēi   zhōng yǒu héng é shēn    
xuān yuán bǎi liàn jīn yān miè   yáng zhōu qīng tóng què jué rén fēi zhào jìng jìng zhào rén jìng   fēn míng wéi rén shuō    
chī yán jìng liǎng bān   huái jiān xīn dǎn hán guī zhōng shào zhuāng méi   jiá fáng zhōng kàn