美人春怨

唐代 楊巨源
妾家巫峽陽,羅幌寢蘭堂。曉日臨窗久,春風引夢長。 落釵仍掛鬢,微汗欲銷黃。縱便朦朧覺,魂猶逐楚王。
qiè jiā xiá yáng   luó huǎng qǐn lán táng xiǎo lín chuāng jiǔ   chūn fēng yǐn mèng zhǎng
luò chāi réng guà bìn   wēi hàn xiāo huáng zòng biàn 便 méng lóng jué   hún yóu zhú chǔ wáng