美人
美人當春和,嫣光照芳草。處士抱堅貞,清霜何娟好。
相思兩有心,相逢兩無道。真宰會幽秋,冥爽變常造。
一夕東西風,五更吹不了。黃金鎔清姿,絳玉鑄妖裊。
含笑復含顰,嬌香攝情竅。因思彭澤冠,不外桃源棹。
měi
美
rén
人
dāng
當
chūn
春
hé
和
,
yān
嫣
guāng
光
zhào
照
fāng
芳
cǎo
草
chǔ
。
shì
處
bào
士
jiān
抱
zhēn
堅
qīng
貞
,
shuāng
清
hé
霜
juān
何
hǎo
娟
好
。
xiāng
相
sī
思
liǎng
兩
yǒu
有
xīn
心
,
xiāng
相
féng
逢
liǎng
兩
wú
無
dào
道
zhēn
。
zǎi
真
huì
宰
yōu
會
qiū
幽
míng
秋
,
shuǎng
冥
biàn
爽
cháng
變
zào
常
造
。
yī
一
xī
夕
dōng
東
xī
西
fēng
風
,
wǔ
五
gēng
更
chuī
吹
bù
不
liǎo
了
huáng
。
jīn
黃
róng
金
qīng
鎔
zī
清
jiàng
姿
,
yù
絳
zhù
玉
yāo
鑄
niǎo
妖
裊
。
hán
含
xiào
笑
fù
復
hán
含
pín
顰
,
jiāo
嬌
xiāng
香
shè
攝
qíng
情
qiào
竅
yīn
。
sī
因
péng
思
zé
彭
guān
澤
bù
冠
,
wài
不
táo
外
yuán
桃
zhào
源
棹
。