梅 其四

宋代 韓淲
山間梅已十分開,只欠襟懷與酒杯。細玩芳條珠錯落,遠迷高樹雪培堆。 喧迎曉日艷爭發,寒度晚風香自來。安得幽人同一醉,長吟花底重徘徊。
shān jiān méi shí fēn kāi   zhǐ qiàn jīn huái jiǔ bēi wán fāng tiáo zhū cuò luò yuǎn   gāo shù xuě péi duī    
xuān yíng xiǎo yàn zhēng   hán wǎn fēng xiāng lái ān yōu rén tóng zuì cháng   yín huā zhòng pái huái