梅兩絕

宋代 洪咨夔
玉佩瓊裾萼綠華,銅瓶清浸廣寒家。 客懷無著春風處,醉向梢頭嚼盡花。
pèi qióng è huá   tóng píng qīng jìn guǎng hán jiā  
huái zhuó chūn fēng chù   zuì xiàng shāo tóu jué jǐn huā