梅兩絕

宋代 洪咨夔
風霜搖落都廬盡,一點春回造化家。 萬物成終又成始,須將艮體看梅花。
fēng shuāng yáo luò dōu jǐn   diǎn chūn huí zào huà jiā  
wàn chéng zhōng yòu chéng shǐ   jiāng gěn kàn méi huā