梅盡一首

宋代 周紫芝
昔家大江南,沮洳不堪處。五月梅子黃,江雲日成雨。 頻年客東吳,蝸椽坐羈旅。墮鳶忽當前,海氣復如許。 食無山鞠窮,為病入腰膂。游鯈與爭席,共此一洲渚。 人生能幾何,生理亦良苦。今朝有奇事,兒童報佳語。 送梅喜追餞,入伏寧傴僂。便當掛西窗,悠然望南浦。 借風翻綠荷,分香度清暑。
jiā jiāng nán   kān chù yuè méi zi huáng jiāng   yún chéng    
pín nián dōng   chuán zuò duò yuān dāng qián hǎi      
shí shān qióng   wèi bìng yāo yóu tiáo zhēng gòng   zhōu zhǔ    
rén shēng néng   shēng liáng jīn zhāo yǒu shì ér   tóng bào jiā    
sòng méi zhuī jiàn   níng biàn dāng 便 guà chuāng 西 yōu   rán wàng nán    
jiè fēng fān   fēn xiāng qīng shǔ