梅澗
地僻沙寒水更清,老梅偏向澗邊橫。風吹落瓣仍低隕,石壓傍枝卻倒生。
野鶴對人輕欲舞,蹇驢沖雪瘦能行。山翁只在山中老,看盡春光不入城。
dì
地
pì
僻
shā
沙
hán
寒
shuǐ
水
gèng
更
qīng
清
,
lǎo
老
méi
梅
piān
偏
xiàng
向
jiàn
澗
biān
邊
héng
橫
fēng
。
chuī
風
luò
吹
bàn
落
réng
瓣
dī
仍
yǔn
低
shí
隕
,
yā
石
bàng
壓
zhī
傍
què
枝
dǎo
卻
shēng
倒
生
。
yě
野
hè
鶴
duì
對
rén
人
qīng
輕
yù
欲
wǔ
舞
,
jiǎn
蹇
lǘ
驢
chōng
沖
xuě
雪
shòu
瘦
néng
能
xíng
行
shān
。
wēng
山
zhī
翁
zài
只
shān
在
zhōng
山
lǎo
中
kàn
老
,
jǐn
看
chūn
盡
guāng
春
bù
光
rù
不
chéng
入
城
。