梅花三絕 其二

宋代 鄭剛中
樹老根危雪滿巔,令人頗憶魯公賢。同時柔脆皆僵仆,正色清芬獨凜然。
shù lǎo gēn wēi xuě mǎn 滿 diān   lìng rén gōng xián tóng shí róu cuì jiē jiāng zhèng   qīng fēn lǐn rán