梅花二十首 其十四
才有梅花便不塵,和霜和月為精神。風流晉宋之間客,清曠羲皇以上人。
年後臘前無盡意,水邊林下自然春。萬花錦繡東風鬧,難浼翛翛玉雪身。
cái
才
yǒu
有
méi
梅
huā
花
biàn
便
bù
不
chén
塵
,
hé
和
shuāng
霜
hé
和
yuè
月
wèi
為
jīng
精
shén
神
fēng
。
liú
風
jìn
流
sòng
晉
zhī
宋
jiān
之
kè
間
qīng
客
,
kuàng
清
xī
曠
huáng
羲
yǐ
皇
shàng
以
rén
上
人
。
nián
年
hòu
後
là
臘
qián
前
wú
無
jìn
盡
yì
意
,
shuǐ
水
biān
邊
lín
林
xià
下
zì
自
rán
然
chūn
春
wàn
。
huā
萬
jǐn
花
xiù
錦
dōng
繡
fēng
東
nào
風
nán
鬧
,
měi
難
xiāo
浼
xiāo
翛
yù
翛
xuě
玉
shēn
雪
身
。