梅花百詠 其三十四 溫潤

明代 李江
玉容真箇是神仙,淡掃春妝俗不緣。花落酒醒人寂寂,庭深夜靜月娟娟。 寒生冰簟浮秋水,露濕銀床滴玉泉。自覺一身是區宇,春來無處不完全。
róng zhēn shì shén xiān   dàn sǎo chūn zhuāng yuán huā luò jiǔ xǐng rén tíng   shēn jìng yuè juān juān    
hán shēng bīng diàn qiū shuǐ   shī yín chuáng quán jué shēn shì chūn   lái chǔ wán quán