梅花百詠 其六十二 根底

明代 李江
形容自覺若焦枯,老卻寒江風味殊。雪後玉堂人獨坐,夜來茅舍月同孤。 一泓溪水繞根底,萬仞羅浮入畫圖。拈出先天為地步,後天地步又何如。
xíng róng jué ruò jiāo   lǎo què hán jiāng fēng wèi shū xuě hòu táng rén zuò   lái máo shè yuè tóng    
hóng shuǐ rào gēn   wàn rèn luó huà niān chū xiān tiān wéi hòu   tiān yòu