梅花

宋代 張耒
北風萬木正蒼蒼,獨占新春第一芳。 調鼎自期終有實,論花天下更無香。 月娥服御無非素,玉女精神不尚妝。 洛岸苦寒相見晚,曉來魂夢到江鄉。
běi fēng wàn zhèng cāng cāng   zhàn xīn chūn fāng  
tiáo 調 dǐng zhōng yǒu shí   lùn huā tiān xià gèng xiāng  
yuè é fēi   jīng shén shàng zhuāng  
luò àn hán xiāng jiàn wǎn   xiǎo lái hún mèng dào jiāng xiāng