梅花

宋代 林逋
吟懷長恨負芳時,為見梅花輒入詩。 雪後園林才半樹,水邊籬落忽橫枝。 人憐紅艷多應俗,天與清香似有私。 堪笑胡雛亦風味,解將聲調角中吹。
yín huái cháng hèn fāng shí   wèi jiàn méi huā zhé shī  
xuě hòu yuán lín cái bàn shù   shuǐ biān luò héng zhī  
rén lián hóng yàn duō yìng   tiān qīng xiāng shì yǒu  
kān xiào chú fēng wèi   jiě jiāng shēng diào 調 jiǎo zhōng chuī