梅花

唐代 韓偓
梅花不肯傍春光,自向深冬著艷陽。 龍笛遠吹鬍地月,燕釵初試漢宮妝。 風雖強暴翻添思,雪欲侵凌更助香。 應笑暫時桃李樹,盜天和氣作年芳。
méi huā kěn bàng chūn guāng   xiàng shēn dōng zhù yàn yáng
lóng yuǎn chuī yuè   yàn chāi chū shì hàn gōng zhuāng
fēng suī qiáng bào fān tiān   xuě qīn líng gèng zhù xiāng
yīng xiào zàn shí táo shù   dào tiān zuò nián fāng