梅花

宋代 葛天民
桃李粗疏合負荊,歲寒標格許誰並。 花中有道須稱最,天下無香可斬清。 倚竹向人如少訴,臨流窺影更多情。 何當喚取湘纍起,伴我空山茹落英。
táo shū jīng   suì hán biāo shuí bìng
huā zhōng yǒu dào chēng zuì   tiān xià xiāng zhǎn qīng
zhú xiàng rén shǎo   lín liú kuī yǐng gèng duō qíng
dāng huàn xiāng lèi   bàn kōng shān luò yīng