眉峰碧 其四 旅思
霜皎銀蟾爛,風急燈花顫。夜夜寒更獨自聽,怎奈得人長嘆。
憶了千千萬,苦把梅花絆。試驗青衫盡淚痕,也應不是歸心慢。
shuāng
霜
jiǎo
皎
yín
銀
chán
蟾
làn
爛
,
fēng
風
jí
急
dēng
燈
huā
花
chàn
顫
yè
。
yè
夜
hán
夜
gēng
寒
dú
更
zì
獨
tīng
自
zěn
聽
,
nài
怎
dé
奈
rén
得
cháng
人
tàn
長
嘆
。
yì
憶
le
了
qiān
千
qiān
千
wàn
萬
,
kǔ
苦
bǎ
把
méi
梅
huā
花
bàn
絆
shì
。
yàn
試
qīng
驗
shān
青
jǐn
衫
lèi
盡
hén
淚
yě
痕
,
yīng
也
bú
應
shì
不
guī
是
xīn
歸
màn
心
慢
。