梅川行

宋代 利登
我來蒼山未一日,平固弄抹剽寧邑。 此時烏合猶懼官,風鶴入耳心早寒。 來無與角去無捕,堂堂墟邑自來去。 墮軍長寇那可言,初時數百俄數千。 受旗翕忽亘千里,聚落一燼如卷水。 就中閨女尤可愁,肩緡背篋步牽牛。 重重闕地搜伏窖,謂無白日再天曉。 我時避盜逃佛岩,親眼見盜循山南。 紅葛蒙頭履躔頂,縈身鐵被翻紅浪。 招賢三尺刃如霜,夾以巨盾張朱鑰。 皇皇我寨神呵護,山上澄明山下霧。 路邊躑躅不敢前,依依遂犯連湖去。 六盜飛紅登其巔,環山叫呼聲連天。 紛紛撲雪半空落,赤子甘心自投壑。 州忘縣邑縣忘鄉,我實自弱非賊強。 捐金買靜恐不售,尸祝鼠輩拖朱黃。 何人此日不為盜,已矣獨嘆吾生忙。 已矣獨嗟吾生忙,乾坤回首空斜陽。
lái cāng shān wèi   píng nòng piāo níng  
shí yóu guān   fēng ěr xīn zǎo hán  
lái jiǎo   táng táng lái  
duò jūn zhǎng kòu yán   chū shí shù bǎi é shù qiān  
shòu gèn qiān   luò jìn juǎn shuǐ  
jiù zhōng guī yóu chóu   jiān mín bèi qiè qiān niú  
chóng chóng quē sōu jiào   wèi bái zài tiān xiǎo  
shí dào táo yán   qīn yǎn jiàn dào xún shān nán  
hóng méng tóu chán dǐng   yíng shēn tiě bèi fān hóng làng  
zhāo xián sān chǐ rèn shuāng   jiā dùn zhāng zhū yào  
huáng huáng zhài shén   shān shàng chéng míng shān xià  
biān zhí zhú gǎn qián   suì fàn lián  
liù dào fēi hóng dēng diān   huán shān jiào shēng lián tiān  
fēn fēn xuě bàn kōng luò   chì gān xīn tóu  
zhōu wàng xiàn xiàn wàng xiāng   shí ruò fēi zéi qiáng  
juān jīn mǎi jìng kǒng shòu   shī zhù shǔ bèi tuō zhū huáng  
rén wéi dào   tàn shēng máng  
jiē shēng máng   qián kūn huí shǒu kōng xié yáng