宋代 鄭清之
粉面芳心碧玉裳,特來宛作故山香。 征途不覺春如許,更問蘭芽幾寸長。
fěn miàn fāng xīn shang   lái wǎn zuò shān xiāng  
zhēng jué chūn   gèng wèn lán cùn cháng