宋代 徐璣
是誰曾種白玻璃,京絕寒流一點奇。 不壓壠頭千百樹,最憐窗下兩三枝。 幽深真似離騷句,枯健獨如賣島詩。 吟到月斜渾未色,蕭蕭鬢影有風吹。
shì shuí céng zhǒng bái   jīng jué hán liú diǎn  
lǒng tóu qiān bǎi shù   zuì lián chuāng xià liǎng sān zhī  
yōu shēn zhēn sāo   jiàn mài dǎo shī  
yín dào yuè xié hún wèi   xiāo xiāo bìn yǐng yǒu fēng chuī