宋代 徐璣
疏芳點點是春冰,應笑浮華去不停。 石畔長來枝易老,竹間瘦得萼全青。 孤高自愛香無色,寂寞渾教影問形。 莫遣豐□種宮苑,野橋流水最清冷。
shū fāng diǎn diǎn shì chūn bīng   yīng xiào huá tíng  
shí pàn zhǎng lái zhī lǎo   zhú jiān shòu è quán qīng  
gāo ài xiāng   hún jiào yǐng wèn xíng  
qiǎn fēng   zhǒng gōng yuàn   qiáo liú shuǐ zuì qīng lěng