宋代 韓淲
霜風小搖落,梅已到南枝。要識人間事,須從物理推。 虛緣看影動,昭徹待香吹。此後唯愁酒,從來未欠詩。
shuāng fēng xiǎo yáo luò   méi dào nán zhī yào shí rén jiān shì   cóng tuī
yuán kàn yǐng dòng   zhāo chè dài xiāng chuī hòu wéi chóu jiǔ   cóng lái wèi qiàn shī