馬蹄硯

宋代 劉敞
巴巫之山足奇石,氣含秋雲如黛色。君家寶硯安所得,圓為馬蹄螢為璧。 宛城路阻流沙長,中國久絕真乘黃。惜哉逸足世不識,所存一跡猶形相。 鄙夫雖非伯樂比,偶見裊蹄識千里。願君不惜勤示人,倘有驊騮免空死。
zhī shān shí   hán qiū yún dài jūn jiā bǎo yàn ān suǒ de   yuán wèi yíng wèi
wǎn chéng liú shā zhǎng   zhōng guó jiǔ jué zhēn chéng huáng zāi shì shí   suǒ cún yóu xíng xiāng
suī fēi   ǒu jiàn niǎo shí qiān yuàn jūn qín shì rén   tǎng yǒu huá liú miǎn kōng