茅亭閒坐

宋代 曾鞏
荊門常晝掩,不必雲山深。 豈敢尚孤絕,自能收寸心。 草萌被遠徑,鳥語變喬林。 散帙味新趣,鳴絃嘆餘音。 脫粟幸可飽,一瓢方獨斟。 顏從緬雖卓,非此誰為尋。 盛服纏紫艾,重印鑄黃金。 信使憂惴息,詎無勤苦侵。 埃塵緇冠蓋,霜露泫衣衿。 協肩已自昔,俯首微獨吟。 豈惟智所拙,曾是力難任。 為樂聊在此,焉知玉山岑。
jīng mén cháng zhòu yǎn   yún shān shēn  
gǎn shàng jué   néng shōu cùn xīn  
cǎo méng bèi yuǎn jìng   niǎo biàn qiáo lín  
sàn zhì wèi xīn   míng xián tàn yīn  
tuō xìng bǎo   piáo fāng zhēn  
yán cóng miǎn suī zhuó   fēi shuí wèi xún  
shèng chán ài   chóng yìn zhù huáng jīn  
xìn shǐ 使 yōu zhuì   qín qīn  
āi chén guān gài   shuāng xuàn jīn  
xié jiān   shǒu wēi yín  
wéi zhì suǒ zhuō   céng shì nán rèn  
wéi liáo zài   yān zhī shān cén