茅山玉晨觀和壁間韻

宋代 李曾伯
天風吹我上高峰,上到山頭日未中。 便可高眠莫歸去,人間易得鬢成童。
tiān fēng chuī shàng gāo fēng   shàng dào shān tóu wèi zhōng  
biàn 便 gāo mián guī   rén jiān bìn chéng tóng