毛崈夫輓詞

宋代 葉適
我昔髫年侍此翁,自甘窮僻古人同。 道修白業曾先悟,官近青雲卻未通。 庭長嫩蝌新戲雨,徑存衰柳舊搖風。 世間榮落私情盡,留得清史是至公。
tiáo nián shì wēng   gān qióng rén tóng  
dào xiū bái céng xiān   guān jìn qīng yún què wèi tōng  
tíng zhǎng nèn xīn   jìng cún shuāi liǔ jiù yáo fēng  
shì jiān róng luò qíng jǐn   liú qīng shǐ shì zhì gōng