漫詠三首 其一

清代 姚鼐
周道既已敝,儒術猶未淪。暴君方代作,孟子戒思申。 得國容有之,天下必以仁。秦法本商鞅,日以虜使民。 竟能一四海,《詩書》厝為薪。發難以剗除,藉始項與陳。 刀筆吏相漢,法令惟所遵。王霸雜用之,叔孫為聖人。 盛衰益隆污,治道何由醇。焉知百世後,不有甚於秦。 天道且日變,民生彌苦辛。所以佛法來,賢知皆委身。 超然思世外,聞見同泯泯。
zhōu dào   shù yóu wèi lún bào jūn fāng dài zuò mèng   jiè shēn    
de guó róng yǒu zhī   tiān xià rén qín běn shāng yāng   shǐ mín 使    
jìng néng hǎi   shī shū cuò wéi xīn nàn chǎn chú shǐ xiàng   chén        
dāo xiāng hàn   lìng wéi suǒ zūn wáng yòng zhī shū   sūn wèi shèng rén    
shèng shuāi lóng   zhì dào yóu chún yān zhī bǎi shì hòu   yǒu shèn qín    
tiān dào qiě biàn   mín shēng xīn suǒ lái xián   zhī jiē wěi shēn    
chāo rán shì wài   wén jiàn tóng mǐn mǐn