漫興九首

唐代 杜甫
眼見客愁愁不醒,無賴春色到江亭。 即遣花開深造次,便覺鶯語太丁寧。 手種桃李非無主,野老牆低還似家。 恰似春風相欺得,夜來吹折數枝花。 熟知茅齋絕低小,江上燕子故來頻。 銜泥點污琴書內,更接飛蟲打著人。 二月已破三月來,漸老逢春能幾回。 莫思身外無窮事,且盡生前有限杯。 腸斷春江欲盡頭,杖藜徐步立芳洲。 顛狂柳絮隨風去,輕薄桃花逐水流。 懶慢無堪不出村,呼兒日在掩柴門。 蒼苔濁酒林中靜,碧水春風野外昏。 糝徑楊花鋪白氈,點溪荷葉疊青錢。 筍根稚子無人見,沙上鳧雛傍母眠。 舍西柔桑葉可拈,江畔細麥復纖纖。 人生幾何春已夏,不放香醪如蜜甜。 隔戶楊柳弱裊裊,恰似十五女兒腰。 誰謂朝來不作意,狂風挽斷最長條。
yǎn jiàn chóu chóu xǐng   lài chūn dào jiāng tíng
qiǎn huā kāi shēn zào   biàn 便 jué yīng tài dīng níng
shǒu zhǒng táo fēi zhǔ   lǎo qiáng hái shì jiā
qià chūn fēng xiāng   lái chuī shé shù zhī huā
shú zhī máo zhāi jué xiǎo   jiāng shàng yàn zi lái pín
xián diǎn qín shū nèi   gèng jiē fēi chóng zhù rén
èr yuè sān yuè lái   jiàn lǎo féng chūn néng huí
shēn wài qióng shì   qiě jǐn shēng qián yǒu xiàn bēi
cháng duàn chūn jiāng jìn tóu   zhàng fāng zhōu
diān kuáng liǔ suí fēng   qīng táo huā zhú shuǐ liú
lǎn màn kān chū cūn   ér zài yǎn chái mén
cāng tái zhuó jiǔ lín zhōng jìng   shuǐ chūn fēng wài hūn
sǎn jìng yáng huā bái zhān   diǎn dié qīng qián
sǔn gēn zhì rén jiàn   shā shàng chú bàng mián
shě 西 róu sāng niān   jiāng pàn mài xiān xiān
rén shēng chūn xià   fàng xiāng láo tián
yáng liǔ ruò niǎo niǎo   qià shí ér yāo
shuí wèi zhāo lái zuò   kuáng fēng wǎn duàn zuì cháng tiáo