漫興

宋代 胡仲弓
大笑出塵間,吟謝得暫閒。 解衣臨水閣,倚杖看雲山。 歸鳥聲如市,騎牛歌更蠻。 明邊一點墨,元是野僧遠。
xiào chū chén jiān   yín xiè zàn xián  
jiě lín shuǐ   zhàng kàn yún shān  
guī niǎo shēng shì   niú gèng mán  
míng biān diǎn   yuán shì sēng yuǎn