滿庭芳·一曲離歌

宋代 葉夢得
一曲離歌,煙村人去,馬頭微雪新晴。隔年光景,回首近清明。斷送殘花又老,春波淨、湖水初平。誰重到,雕闌盡日,遙想畫橋橫。高城。凝望久,何人為我,重唱餘聲。問桃李如今,幾處陰成。老去從游似夢,尊前事、空有經行。猶能記,殷勤寄語,多謝故人情。
  yān cūn rén   tóu wēi xuě xīn qíng nián guāng jǐng   huí shǒu jìn qīng míng duàn sòng cán huā yòu lǎo   chūn jìng shuǐ chū píng shuí zhòng dào   diāo lán jìn   yáo xiǎng huà qiáo héng gāo chéng níng wàng jiǔ   rén wéi   chóng chàng shēng wèn táo jīn   chù yīn chéng lǎo cóng yóu shì mèng   zūn qián shì kōng yǒu jīng xíng yóu néng   yīn qín   duō xiè rén qíng