滿庭芳·閒說秋來

宋代 晁補之
閒說秋來,乘槎心懶,夢回三島波間。便思黃帽,同我老山顏。上界仙人官府,何似我、蕭散塵寰。雲無止,流泉自急,此意本來閒。 寂寥,松桂圃,陪君好語,亦可忘餐。況瓊枝玉蕊,秀滿春山。若問幽棲何意,莫道是、飛鳥知還。無言處,孫登半嶺,高韻更難攀。
xián shuō qiū lái   chéng chá xīn lǎn   mèng huí sān dǎo jiān biàn 便 huáng mào   tóng lǎo shān yán shàng jiè xiān rén guān   xiāo sàn chén huán yún zhǐ   liú quán   běn lái xián
liáo   sōng guì   péi jūn hǎo   wàng cān kuàng qióng zhī ruǐ   xiù mǎn 滿 chūn shān ruò wèn yōu   dào shì fēi niǎo zhī hái yán chù   sūn dēng bàn lǐng   gāo yùn gèng nán pān