滿庭芳·手染橙薌

宋代 蔡楠
手染橙薌,杯搖燭影,夜闌人意醺酣。故人惜別,卻酒更清談。只合相從老矣,知何事、還著征衫。流年晚,長途匹馬,奔走亦何堪。 江潭。搖落後,雲噓絕壁,雪舞空岩。念行人歸鬢,今已毿毿。往事真成夢裡,十年恨、江北江南。休凝佇,霜風捲地,寒日又西銜。
shǒu rǎn chéng xiāng   bēi yáo zhú yǐng   lán rén xūn hān rén bié   què jiǔ gèng qīng tán zhī xiāng cóng lǎo   zhī shì hái zhe zhēng shān liú nián wǎn   cháng   bēn zǒu kān
jiāng tán yáo luò hòu   yún jué   xuě kōng yán niàn xíng rén guī bìn   jīn sān 毿 sān 毿 wǎng shì zhēn chéng mèng   shí nián hèn jiāng běi jiāng nán xiū níng zhù   shuāng fēng juǎn   hán yòu 西 xián