滿庭芳·南月驚烏

宋代 程垓
南月驚烏,西風破雁,又是秋滿平湖。採蓮人盡,寒色戰菰蒲。舊信江南好景,一萬里、輕覓蓴鱸。誰知道,吳儂未識,蜀客已情孤。 憑高,增悵望,湘雲盡處,都是平蕪。問故鄉何日,重見吾廬。縱有荷紉芰制,終不似、菊短籬疏。歸情遠,三更雨夢,依舊繞庭梧。
nán yuè jīng   西 fēng yàn   yòu shì qiū mǎn 滿 píng cǎi lián rén jǐn   hán zhàn jiù xìn jiāng nán hǎo jǐng   wàn qīng chún shéi zhī dào   nóng wèi shí   shǔ qíng
píng gāo   zēng chàng wàng   xiāng yún jǐn chù   dōu shì píng wèn xiāng   zhòng jiàn zòng yǒu rèn zhì   zhōng shì duǎn shū guī qíng yuǎn   sān gēng mèng   jiù rào tíng