滿庭芳 次二公子韻

近現代 添雪齋
忽又來年,恍然夢幻,暗中留影相知。縱人生也,終以此為儀。 君共吾心遠逝,今世上、依約風遲。風飄矣、凝香而起,卷落是花兒。 『絲絲,無怨否』?便囂塵里,仍有天姿。故明明星子,皆照東籬。 說著清寒如許,似添到、一縷情時。還教得、玲瓏多少,都做了殘詩。
yòu lái nián   huǎng rán mèng huàn   àn zhōng liú yǐng xiāng zhī zòng rén shēng   zhōng wéi
jūn gòng xīn yuǎn shì   jīn shì shàng yuē fēng chí fēng piāo níng xiāng ér   juǎn luò shì huā ér
  yuàn fǒu 』?   biàn 便 xiāo chén   réng yǒu tiān 姿 míng míng xīng   jiē zhào dōng
shuō zhù qīng hán   shì tiān dào qíng shí hái jiào líng lóng duō shǎo   dōu zuò le cán shī