滿庭芳

宋代 袁去華
麥隴黃輕,桑疇綠暗,野橋新碧泱泱。怕春歸去,鶯語燕飛忙。風定閒花自落,穿幽徑、拾蕊尋香。曾來處,孤雲翠壁,依舊掛斜陽。 客愁,知幾許,唯思徑醉,誰與持觴。料文君衣帶,為我偷長。苦憶新晴晝永,閒相伴、刺繡明窗。何時得,西風夜雨枕簟共新涼。
mài lǒng huáng qīng   sāng chóu àn   qiáo xīn yāng yāng chūn guī   yīng yàn fēi máng fēng dìng xián huā luò   chuān 穿 yōu jìng shí ruǐ xún xiāng céng lái chù   yún cuì   jiù guà xié yáng
chóu   zhī   wéi jìng zuì   shuí chí shāng liào wén jūn dài   wèi tōu cháng xīn qíng zhòu yǒng   xián xiāng bàn xiù míng chuāng shí   西 fēng zhěn diàn gòng xīn liáng