滿庭芳

宋代 曹勛
秋色澄暉,蟾波增瑩,桂華宮殿香凝。夜涼天半,橫管度新聲。應是齊吹萬指,岩谷震、石裂霜清。天如水,飛雲散盡,江月照還明。 人間,何處有,祥風緩引,飄下層城。想廣寒光冷,妙舞輕盈。願上君王萬壽,空佇憶、酒海吞鯨。歸來也,驚濤隱隱,餘韻入青冥。
qiū chéng huī   chán zēng yíng   guì huá gōng diàn 殿 xiāng níng liáng tiān bàn   héng guǎn xīn shēng yìng shì chuī wàn zhǐ   yán zhèn shí liè shuāng qīng tiān shuǐ   fēi yún sàn jìn   jiāng yuè zhào hái míng
rén jiān   chǔ yǒu   xiáng fēng huǎn yǐn   piāo xià céng chéng xiǎng guǎng hán guāng lěng   miào qīng yíng yuàn shàng jūn wáng wàn shòu   kōng zhù jiǔ hǎi tūn jīng guī lái   jīng tāo yǐn yǐn   yùn qīng míng