滿庭芳

宋代 曹勛
老不求名,心惟耽靜,舊緣歷過艱難。杜門無事,一味放痴頑。只藉爐香上徹,與天地、平直交關。真人喜,扶晨遣客,時暫下仙班。 矜憐。身已病,九疑夙駕,來顧台山。看神超清境,玉鏈朱顏。為向芝田桂圃,收妙有、與作真丹。他年報,沖融朝禮,香火紫雲間。
lǎo qiú míng   xīn wéi dān jìng   jiù yuán guò jiān nán mén shì   wèi fàng chī wán zhǐ xiāng shàng chè   tiān píng zhí jiāo guān zhēn rén   chén qiǎn   shí zàn xià xiān bān
jīn lián shēn bìng   jiǔ jià   lái tái shān kàn shén chāo qīng jìng   liàn zhū yán wèi xiàng zhī tián guì   shōu miào yǒu zuò zhēn dān nián bào   chōng róng cháo   xiāng huǒ yún jiān