滿庭芳

宋代 曹勛
白氎行纏,青巾包結,幾年且混常流。寰中誰見,心地自清幽。雨散崑崙頂上,香潤遍、瓊圃無憂。靈芽長,如今寒暑,饑渴總何愁。 諸公,須著力,塵緣掃盡,師旨堅求。看天邊、飛金走玉難留。住個庵兒不大,爭戀得、月館青樓。台山里,從人一任,說個好蘇州。
bái dié xíng chán   qīng jīn bāo jié   nián qiě hùn cháng liú huán zhōng shuí jiàn   xīn qīng yōu sàn kūn lún dǐng shàng   xiāng rùn biàn qióng yōu líng zhǎng   jīn hán shǔ   zǒng chóu
zhū gōng   zhù   chén yuán sǎo jǐn   shī zhǐ jiān qiú kàn tiān biān fēi jīn zǒu nán liú zhù ān ér   zhēng liàn yuè guǎn qīng lóu tái shān   cóng rén rèn   shuō hǎo zhōu