滿庭芳

宋代 葉夢得
麥隴如雲,清風吹破,夜來疏雨才晴。滿川菸草,殘照落微明。縹緲危欄曲檻,遙天盡、日腳初平。青林外,參差暝靄,縈帶遠山橫。 孤城。春雨過,綠陰是處,時有鶯聲。問落絮遊絲,畢竟何成。信步蒼苔繞遍,真堪付、閒客閒行。微吟罷,重回皓首,江海渺遺情。
mài lǒng yún   qīng fēng chuī   lái shū cái qíng mǎn 滿 chuān yān cǎo   cán zhào luò wēi míng piāo miǎo wēi lán kǎn   yáo tiān jǐn jiǎo chū píng qīng lín wài   cēn míng ǎi   yíng dài yuǎn shān héng
chéng chūn guò   yīn shì chù   shí yǒu yīng shēng wèn luò yóu   jìng chéng xìn cāng tái rào biàn   zhēn kān xián xián xíng wēi yín   chóng huí hào shǒu   jiāng hǎi miǎo qíng