滿庭芳

宋代 陳瓘
擾擾匆匆,紅塵滿袖,自然心在溪山。尋思百計,真箇不如閒。浮世紛華夢影,囂塵路、來往循環。江湖手,長安障日,何似把魚竿。 盤旋。那忍去,他幫縱好,終異鄉關。向七峰迴首,清淚班班。西望煙波萬里,扁舟去、何日東還。分攜處,相期痛飲,莫放酒杯慳。
rǎo rǎo cōng cōng   hóng chén mǎn 滿 xiù   rán xīn zài shān xín bǎi   zhēn xián shì fēn huá mèng yǐng   xiāo chén lái wǎng xún huán jiāng shǒu   cháng ān zhàng   gān 竿
pán xuán rěn   bāng zòng hǎo   zhōng xiāng guān xiàng fēng huí shǒu   qīng lèi bān bān 西 wàng yān wàn   piān zhōu dōng hái fēn xié chù   xiāng tòng yǐn   fàng jiǔ bēi qiān