滿庭芳

宋代 陳瓘
槁木形骸,浮雲身世,一年兩到京華。又還乘興,閒看洛陽花。聞道革呈紅最好,春歸後、終委泥沙。忘言處,花開花謝,不似我生涯。 年華。留不住,飢餐困寢,觸處為家。這一輪明月,本自無瑕。隨分冬裘夏葛,都不會、赤水黃芽。誰知我,春風一拐,談笑有丹砂。
gǎo xíng hái   yún shēn shì   nián liǎng dào jīng huá yòu hái chéng xìng   xián kàn luò yáng huā wén dào chéng hóng zuì hǎo   chūn guī hòu zhōng wěi shā wàng yán chù   huā kāi huā xiè   shì shēng
nián huá liú zhù   cān kùn qǐn   chù chù wèi jiā zhè lún míng yuè   běn xiá suí fēn dōng qiú xià   dōu huì chì shuǐ huáng shéi zhī   chūn fēng guǎi   tán xiào yǒu dān shā